Đóng

Tin công nghiệp quốc phòng 30/7: Nga đã chế áp được Starlink

Tin công nghiệp quốc phòng 30/7: Nga đã chế áp được Starlink; Boeing từ chối cung cấp linh kiện lắp ráp tên lửa Patriot ở Ukraine…

Nga áp chế hệ thống liên lạc vệ tinh Starlink như thế nào?

Hệ thống Volna-Kupol-Garant được Lực lượng vũ trang Nga sử dụng, gây nhiễu các đường truyền dữ liệu từ vệ tinh Starlink đến các trạm mặt đất bằng cách sử dụng một chùm tia vô tuyến tần số cao, hẹp và định hướng, làm quá tải các ăng-ten thu.

Nhà thiết kế chính của Trung tâm Giải pháp Không người lái Tích hợp (CIDUS) Dmitry Kuzyakin đã giải thích nguyên lý hoạt động của hệ thống gây nhiễu thông tin liên lạc vệ tinh của Nga với hãng thông tấn TASS.

Hệ thống tiếp sóng Starlink. Ảnh: Lenta

Theo lời ông này, các trạm mặt đất Starlink ngừng hoạt động trong khu vực phủ sóng Volna-Kupola-Garant. "Các vệ tinh đơn giản là không thể nhận tín hiệu từ chúng nữa", chuyên gia này cho biết, đồng thời nói thêm rằng các thiết bị đầu cuối Starlink trên mặt đất bị áp chế, chứ không bị phá hủy về mặt vật lý. Dù hệ thống có tự khởi động lại để khôi phục đường kết nối, nhưng sẽ tiếp tục bị áp chế.

Trước đó, kênh Telegram "Biên niên sử quân sự" đưa tin rằng các vệ tinh Starlink được phía Ukraine sử dụng để tiến hành các cuộc tấn công vào lãnh thổ Nga, vốn bị hệ thống Volna-Kupol-Garant của Nga gây nhiễu, đã bị hư hại không thể khắc phục.

Cũng trong tháng 7/2026, kênh Telegram "Military Informant" đưa tin rằng các chuyên gia Nga đã phát triển hệ thống tác chiến điện tử "Volna-Kupol-Garant", có khả năng gây nhiễu các kênh liên lạc vệ tinh Starlink.

Boeing từ chối cung cấp linh kiện lắp ráp tên lửa Patriot ở Ukraine

Theo báo Welt của Đức, Ukraine sẽ không thể thiết lập sản xuất nội địa các tên lửa cho hệ thống phòng không Patriot do lập trường cứng rắn của Boeing, khi tập đoàn này từ chối cấp phép sản xuất hệ thống đầu dò dẫn đường tại đây.

Như vậy, Ukraine sẽ không thể thiết lập được dây chuyền sản xuất tên lửa trong nước cho hệ thống phòng không Patriot do lập trường cứng rắn của Boeing. Nhà báo Christoph Wanner của kênh truyền hình Đức Welt đưa tin rằng tập đoàn Boeing đã từ chối cấp phép sản xuất thiết bị nhạy cảm này cho các nước thứ 3.

Hệ thống tên lửa phòng không Patriot. Ảnh: Armyrecognition

"Còn một trở ngại nghiêm trọng khác là đầu dò dẫn đường cho các tên lửa Patriot, đặc biệt là mẫu PAC-3… Những đầu dò này do Boeing sản xuất. Theo như tôi biết, tập đoàn này không muốn cấp phép sản xuất cho các nước thứ ba," phóng viên Christoph Wanner cho biết.

Ông Christoph Wanner nói thêm rằng việc khởi động một quy trình công nghệ phức tạp như vậy đòi hỏi rất nhiều thời gian. Hơn nữa, bản thân Mỹ cũng đang rất cần tên lửa PAC-3 để bổ sung vào kho dự trữ phòng không của mình. Ngoài ra, các cơ sở chế tạo tên lửa tại Ukraine sẽ là mục tiêu ưu tiên của Quân đội Nga.

Trước đó, sau một cuộc gặp kín với Tổng thống Donald Trump, Tổng thống Ukraine Volodymyr Zelensky tuyên bố rằng ông đã nhận được sự chấp thuận cho việc sản xuất tên lửa đánh chặn Patriot theo giấy phép nhượng quyền.

Liên quan tới vấn đề này, Bộ trưởng Quốc phòng Ba Lan Władysław Kosiniak-Kamysz bày tỏ mong muốn đặt các cơ sở sản xuất này trên lãnh thổ Ba Lan. Hiện nay, việc sản xuất tên lửa Patriot theo giấy phép của Mỹ chỉ được thực hiện tại Nhật Bản và Đức. Nghị sĩ Ukraine Maksym Buzhansky tuyên bố rằng không có kho dự trữ tên lửa đánh chặn nào dành cho hệ thống tên lửa Patriot.

Hãng tin Bloomberg dự đoán rằng việc sản xuất các tên phòng không Patriot sẽ mất nhiều năm chuẩn bị.

Mỹ chế tạo UAV hỗ trợ chiến đấu cho F-35

Tập đoàn General Atomics đã bắt đầu sản xuất hàng loạt máy bay không người lái FQ-42A Dark Merlin theo chương trình Máy bay Chiến đấu Liên hợp (CCA) của Không quân Mỹ. Điều này đánh dấu sự hoàn thành chính thức giai đoạn nguyên mẫu thử nghiệm và bắt đầu lắp ráp máy bay để triển khai cho Quân đội Mỹ.

Trong hệ thống phân loại vũ khí của Mỹ, bước này đi kèm với việc loại bỏ tiền tố "Y" (trước đây máy bay được định danh là YFQ-42A), cho thấy nó là một nguyên mẫu trong phòng thí nghiệm. Thiết kế này hiện đã được quân đội phê duyệt là phiên bản cuối cùng và sẵn sàng chiến đấu. Điều này đánh dấu lần đầu tiên trong lịch sử Không quân Mỹ một UAV nhận được định danh máy bay chiến đấu đầy đủ: "FQ" viết tắt của máy bay chiến đấu không người lái (Q) (F).

UAV FQ-42A Dark Merlin. Ảnh: Topwar

Dựa trên kinh nghiệm thu được từ mẫu thử nghiệm XQ-67A, FQ-42A được thiết kế để hoạt động cùng với các máy bay chiến đấu có người lái trong các nhiệm vụ từ không chiến đến tấn công và hỗ trợ trinh sát.

Không quân Mỹ có kế hoạch mua hơn 150 máy bay CCA vào cuối thập kỷ này và mục tiêu cuối cùng là đưa vào sử dụng khoảng 1.000 máy bay loại này. FQ-42A và FQ-44A Fury cỡ nhỏ của Anduril sẽ là trọng điểm mua sắm với các hợp đồng lớn.

Hiện tại, hầu hết các đặc tính hiệu năng chính xác của FQ-42A đều được giữ bí mật. Tuy nhiên, dựa trên các thông cáo báo chí chính thức của công ty, khái niệm Gambit Core và các nhà phân tích quốc phòng, các đặc điểm chính sau đây đã được biết đến. Kích thước của nó tương đương với một máy bay chiến đấu hạng nhẹ tiêu chuẩn: thân máy bay dài khoảng 4,5m và sải cánh khoảng 8,5 mét. Đây là máy bay tàng hình một động cơ (động cơ phản lực cánh quạt đơn) với đuôi chữ V để giảm tín hiệu radar.

Tốc độ tối đa là siêu âm (Mach 1). Trần bay trên 13.700 m. Tầm bay khoảng 1.500 km. Thời gian bay liên tục ở cấu hình cơ bản là 6-8 giờ (lên đến 36 giờ khi tuần tra với thùng nhiên liệu phụ bên ngoài). Trọng lượng cất cánh tối đa khoảng 1.200 kg. Khả năng mang tải khoảng 1.500 kg. Tải trọng có thể được mang trong cả khoang chứa bên trong và trên các điểm treo vũ khí bên ngoài. Vũ khí chính gồm 2 tên lửa không đối không tầm trung AIM-120 AMRAAM trong khoang chứa bên trong thân.

Thay vì tên lửa, máy bay có thể được trang bị các mô-đun tác chiến điện tử, thùng chứa trinh sát quang điện tử hoặc các thùng nhiên liệu bổ sung 600 lít.

Máy bay này hoạt động bán tự động, được kết nối với một máy bay có người lái (công nghệ MUM-T). Nó sử dụng hệ thống liên lạc vệ tinh an toàn và vô tuyến định hướng. Máy bay được trang bị máy tính tích hợp với các thành phần trí tuệ nhân tạo (phần mềm Sidekick của Collins Aerospace đã được sử dụng trong các thử nghiệm) cho phép thực hiện các thao tác hoàn toàn tự động, né tránh tên lửa của đối phương và tiếp cận mục tiêu mà không cần sự can thiệp của con người.

Kim Ngân